lundi 29 juin 2015

Vietnamese's honour and humility

Proposer un tour autour de SAIGON en Vélo, cela est un rêve, mais aujourd'hui plus personne n'utilise son vélo. Il y a trop de scooters... Il y a tellement de scooters que personne ne sait exactement combien il y en a... J'ai vu des chiffres énormes. Le vélo est selon beaucoup de gens réservé aux pauvres personnes.

Submit a tour around Saigon in bike, this is a dream, but today nobody uses his bike. There are too many scooters ... There are so many scooters that nobody knows exactly how many there are ... I saw huge numbers. The bike is as many people reserved for the poor people.

Sẽ là điều tuyệt vời nếu bạn sở hữu một chiếc xe đạp và dạo quanh thành phố. Nhưng giờ rất ít người sử dụng xe đạp nữa. Đường phố đa phần là xe máy, nhiều đến nỗi bạn sẽ chẳng thể nào đếm xuể. Họ nghĩ rằng xe đạp chỉ dành cho những người có điều kiện kinh tế khó khăn.


Un jour on m'a demandé pourquoi je photographie uniquement les pauvres... j'étais surpris de cette question. Moi c'est le vélo et l'authentique que je veux mémoriser. Je ne souhaite que richesse pour tous... mais je vois en fait quelque chose derrière cette réflexion. Les riches du Vietnam sont les mêmes que les riches d'occident... Et bien sûr ils ne m’intéressent pas... je veux dire négativement parlant.

One day somebody ask to me... why I photograph only the poor ... I was surprised by this question. I am cycling and I want true memorize. I wish wealth for all ... but I see actually something behind this reflection. Rich people in Vietnam are the same as the rich everywhere around the world ... And of course, they do not interest me ... I mean talking negatively. Everybody understands negative via the film.

Có một ngày mọi người hỏi tôi rằng tại sao tôi chỉ chụp những người bình dân, giản dị?Tôi đã rất ngạc nhiên về điều này. Tôi cũng đang đi trên chiếc xe gắn máy của mình, và tôi muốn có những hình ảnh chân thực của cuộc sống hàng ngày. Tôi mong sự giàu có cho tất cả mọi người, nhưng thực sự tôi cũng thấy cả những khía cạnh khác nữa của cuộc sống. Người giàu có ở Việt Nam cũng giống với người giàu trên các quốc gia khác. Và đương nhiên, họ không quan tâm tới tôi cho lắm. Tôi muốn nói theo nghĩa tiêu cực. Mọi người có thể hiểu qua phim ảnh.


Je vais donc parler positif. Suivre une dame en vélo pendant plusieurs kms, c'est possible... sans avoir d'arrière pensées perverses. Prendre une poubelle en photo, c'est possible et cela fait rire les gens dans la rue. On aime donc les fous au Vietnam, les grands fous, ils ne sont pas méchants, et on aime les artistes au Vietnam, il y a comme une protection comme le fou du roi au Moyen-âge. Je le vois à travers les regards...

I'll talk positive. Follow a lady bike for several miles, it is possible ... without rear perverse thoughts. Take a picture with trash, it's possible and it makes people laugh in the street. So we love Vietnam so much, the great fools, they are not bad, and we like artists in Vietnam, there is a protection like the jester in the Middle Ages. I see through the eyes ...

Tôi sẽ nói theo chiều hướng tích cực. Theo sau một người phụ nữ trên chiếc xe đạp của cô một vài dặm, bạn có thể làm điều đó và họ sẽ không nghĩ xấu về bạn. Bạn chụp hình một thùng rác, có thể đấy, và điều đó khiến cho mọi người bật cười trên đường phố. Vì vậy, chúng tôi yêu Việt Nam lắm, những chàng ngốc cũng tuyệt vời lắm, họ không xấu, và tôi thích các nghệ sĩ ở Việt Nam, có một sự bảo vệ như những anh hề trong thời Trung Cổ. Tôi cảm nhận bằng mắt ...


Nous n'avons pas le jugement posé sur les mêmes valeurs que dans notre occident. Un homme, un vrai n'est pas celui que l'on croit. Je parle de tout cela car même des années durant, un étranger ici sera toujours un étranger. Avec le respect qu'on lui doit il sera étranger... Je vois des blogs avec des jugements très précis, je ne comprends pas que l'on puisse juger.... avec autant de convictions.

We do not have the judgment set on the same values as in our West. A real man is not the one we think. I speak of it because even for years, a foreigner here will always be a stranger. With due respect to him it will be abroad ... I see blogs with very specific judgments, I do not understand that one can judge .... with such convictions.

Tôi không so sánh hay đánh giá người Việt như các nước phương Tây chúng tôi. Một người bản xứ thực sự không phải là những gì chúng tôi nghĩ. Tôi nói thế bởi thậm chí một người nước ngoài sống ở đây nhiều năm, họ cũng sẽ là người ngoại quốc dưới góc nhìn của người bản xứ. Tôi thấy có một vài trang blog có những bình phẩm rất cụ thể. Tôi cũng không hiểu được là sao họ lại có thể nhận xét như thế, cũng giống như các nạn nhân khác.


Ce pays est une richesse dans l'humilité, dans la politesse et même si il est loin d'être parfait, nous ne sommes que des étrangers. Moi-même je ne comprend pas que l'on soit aussi hermétique aux tourismes, à coté des Thaïlandais, qui eux, on comprit depuis longtemps comment se plier aux volontés des touristes... Ici, au Vietnam, nous devons avant tout montrer encore plus une ouverture d'esprit et croyez-moi, cela en vaut la peine.

This country is a richness in humility, politeness and even if it is far from perfect, we are only foreigners. Myself, i do not understand that one is also sealed to tourisms, next Thais who them, we realized long ago how to bend and they know what need a tourist ... Here in Vietnam, we must above all show again more open-minded and believe me it's worth it.

P/s:
Please Vietnamese people, comment my blog if you are not agree with me... I need your help.