samedi 6 juin 2015

Humain - Người Sài Gòn - Human

- Devons nous le dire encore et encore, l'esprit de Saigon n’existe pas seulement dans les noms de rues... avec des empereurs plus illustres les uns que les autres...

- In Saigon, you can see many names of the streets. It is not only the names but also reminds the name of emperors in the past.

- Bạn sẽ bắt gặp rất nhiều tên đường ở Sài Gòn. Đó không chỉ đơn thuần là những cái tên mà còn gợi nhớ tới các vị vua, hoàng đế trước đây. 



- Nous ne pouvons pas non plus nous cantonner à regarder les bâtiments historiques.

- People can not confine themselves for looking at the historical buildings.

- Người dân nơi đây không thể không tự hào về những di sản hay kiến trúc lịch sử của dân tộc.



- Même si l'histoire du Vietnam à une importance capitale pour comprendre ce peuple aujourd'hui.

- Because the history of Vietnam is important to understand Vietnamese people nowadays.

- Vì những di sản này nhắc người dân nhớ lại quá khứ anh hùng của dân tộc.


Nguyen Hue (Emperor Quang Trung) 1753 - 1792

- Pour moi saigon aujourd'hui sans les hommes et les femmes de cette ville, ne m'apporte pas la même saveur. Il faut s'arréter et parler. Même si vous ne parlez pas Vietnamien, vous pouvez comprendre tellement de choses en essayant de communiquer, par les gestes, par le rire, par le regard. C'est cet échange là qui transforme les voyageurs passant à Saigon. Ceux qui n'ont pas essayé de communiquer avec les habitants ne peuvent pas vous apporter le vrai témoignage... la chaleur humaine.

- To me, if Saigon has no men and women, it does not bring me the same flavor. You have to stop and talk. Even if you do not speak Vietnamese, you can understand so much in trying to communicate by gestures, laughter, by the look. This exchange turns out to travelers passing Saigon. Those who have not tried to communicate with the inhabitants, it cannot bring you true witness ... Vietnamese people’s warmth.

- Đối với tôi, nếu không có những người dân Sài Gòn, sẽ thiếu đi những điều tuyệt vời nhất. Bạn nên dừng lại và nói chuyện với mọi người xung quanh. Thậm chí nếu bạn không nói được tiếng Việt, bạn có thể hiểu được rất nhiều thứ qua việc cố gắng giao tiếp bằng cử chỉ, tiếng cười và cả những ánh nhìn nữa. Việc giao tiếp như vậy sẽ rất tuyệt với những du khách ghé qua Sài Gòn. Nếu bạn không cố gắng để giao tiếp với người dân nơi đây, bạn sẽ không cảm nhận được cuộc sống hàng ngày của họ…và cả tình người nữa… 


Vietnamese people's warmth


Những nụ cười thân thiện, cởi mở...


- Oui dans ces rencontres, il y a chaque jour du rire, comme une thérapie, comme un anti-stress, comme une bouffée de bonheur que j'ai du mal à oublier. Le rire dans la rue avec les saigonnais et surtout les saigonnaises, est devenu addictif pour moi.


- Yes, Vietnamese people always smile and laugh everytime when they meet together. It looks like a therapy, an anti-stress, like a breath of happiness that I can not forget. The laughter in the street is the character in Saigon. It becomes addictive to me!

- Vâng, người Việt luôn luôn mỉm cười và cười mọi lúc, mọi nơi khi họ gặp nhau. Đó có vẻ như một liệu pháp. hay một cách giải tỏa stress. Chính những nụ cười ấy, những nụ cười hạnh phúc mà tôi không thể nào quên. Bạn sẽ bắt gặp nhiều tiếng cười, hay những nụ cười sảng khoái trên đường phố là nét đặc trưng ở Sài Gòn. Điều đó đã cuốn hút tôi!


- Devant la tristesse du monde, devant les problèmes, devant le gris de nos sociétés meurtries par une économie, devant la rude vie de ces gens du peuple... le rire trouve chez nous un diapason à la mixité, à la profondeur de nos âmes meurtries. Grâce au rire nous attrapons une connexité certaine.

- Faced to the sorrow of the world, to the problems before the gray of our companies by a bruised economy, before the harsh life of the common people ... The laugh with us is like a tuning fork to mix, to the depth of our bruised souls. Through laugh, we catch a connection.

- Đối diện với những mảng xám của nhân loại, với những vấn đề mà nền kinh tế đang dần kiệt quệ, hay trước cuộc sống hối hả hàng ngày của những người dân lao động... Tiếng cười đối với họ như những nốt thanh trong một bản nhạc, có thể chạm đến chiều sâu trong tâm hồn mỗi con người nơi đây. Bằng tiếng cười, chúng ta có thể giao tiếp và hiểu nhau hơn.


- Savez-vous pourquoi ?
Tout simplement parce que nous croisons toujours nos regards dans l'humilité!

- Do you know why?
It's simple because we always cross our gaze in humility!

- Các bạn có biết tại sao không?
Đơn giản vì mọi người đều thân thiện, khiêm nhường!